Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Nhưng nhà văn không thấy thanh thản.
Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ. Sẽ biến cái gông thành cái vòng đeo cổ hạt cườm. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.
Bỗng chị bị tuột mất dép. Lúc đó tôi không có nhà. Như thể kéo một con vích lên bờ.
Ba năm… Ba năm thì không tính được. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm.
Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.
Thấy mặt mình mát lạnh. Để đỡ tình cờ lặp lại. Sự im lặng cũng rưa rứa.
Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Rồi cuộc sống sẽ dậy bạn rằng khi nói chuyện thì rất ít sự thật được tiết lộ. Chúng nhan nhản và đầy bon chen.
Hay lại phải để tôi tiếp tục mất ngủ mà sáng tạo ra nó? Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc. Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn.
Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.