Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình. Và những cái xác cháy khét lẹt. Mọi người vẫn thấy bình thường.
Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua. Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác:
Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng. Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Cái bàn nằm giữa cái cửa thông ra ngoài sân bên tay trái bạn và một cái cửa bên tay phải mà mở nó ra, đi tiếp 5 mét sẽ đến cánh cửa nhà vệ sinh, còn quẹo phải ngay thì sẽ xuống cầu thang.
Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.
Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Cuộc sống vẫn luôn phải chấp nhận sự vô lí và tự lừa dối ấy để giảm những xung đột đầy rẫy, để cơm lành canh ngọt.
Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ! Giữa thẳng thắn và kiêng nể.
Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Hơn nữa, mọi người sau nhiều năm cũng dần quen với tiếng ngáy đều đều không lấy gì làm dễ chịu của nó. Và thích được dẫn đi hơn.
Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Bác sỹ dặn phải đi ngủ trước giờ này 2 tiếng. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.
Cuối mùa lại ra đợt mới. Một cái gì đó kinh điển. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi.