Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất. Tuy đã ra đời cách đây một vài thập niên, nhưng xét thấy tác phẩm vẫn còn có những lời khuyên có giá trị, Nhà xuất bản Trẻ xin giới thiệu cùng bạn đọc, hy vọng sẽ góp thêm được một ý kiến bổ ích về phương pháp tổ chức cuộc sống. Nó là hình thức cao nhất của văn chương.
Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao. Tôi bắt đầu từ lúc thức dậy và chỉ kể những việc thầy làm, cuối cùng tôi mới chỉ cách nên dùng thì giờ đó ra sao. Trước hết, xin bạn đề phòng nhiệt tình của mình.
Điều thứ nhì là phải vừa đọc vừa suy nghĩ. Ra khỏi nơi mình ở cũng là khá rồi đấy. Lẽ nhân quả bao bọc vũ trụ.
Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này: Một thất bại vẻ vang không đưa tới đâu cả, nhưng một thành công nho nhỏ sẽ đưa tới một thành công không nhỏ đâu. Nó ngắn quá đi thôi.
Trong cái xứ sở của thời-gian, giàu nghèo cũng như nhau, khôn dại cũng như nhau. Bỏ qua lời tôi là bỏ qua lời khuyên quý báu nhất đấy. Tôi la lớn lên như vậy.
Nó là hình hình thức của nguyện vọng chung của nhân loại: Nguyện vọng tìm hiểu thêm. Tôi bắt đầu từ lúc thức dậy và chỉ kể những việc thầy làm, cuối cùng tôi mới chỉ cách nên dùng thì giờ đó ra sao. Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.
Tôi biết có những người cứ đọc, đọc như người ta uống rượu. Ông miễn cưỡng làm việc, càng trễ chừng nào cành hay; và vui vẻ đứng dậy ra về, càng sớm chừng nào càng tốt. Không ăn cắp nó được.
Vậy, chúng ta bắt đầu xét quỹ chi tiêu thời giờ mỗi ngày. Thơ bắt óc ta làm việc nhiều hơn tiểu thuyết, nếu trong thơ có phần tưởng tượng. Ông đi lại bến xe mà đầu óc rỗng không.
Trong nhiều năm - đúng ra là cho tới khi tôi gần 40 tuổi - tuần lễ của tôi có bảy ngày. Bạn đừng tưởng tượng rằng tuần sau, nước sẽ ấm hơn đâu. Mỗi tuần, trong sáu buổi sáng, mỗi buổi sáng để dành ít nhất là nửa giờ và trong ba buổi tối, mỗi buổi được giờ rưỡi, tổng cộng bảy giờ rưỡi.
- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư? Thưa bạn, tôi nhiệt liệt lập lại rằng tôi viết cho bạn đấy. Nhưng nhất cử có thể lưỡng tiện thì sao bạn không tập trung vào cái gì hữu ích? Chẳng hạn - đây chỉ là một thí dụ thôi -chẳng hạn tập trung tư tưởng vào một chương của Marc Aurele hay Epictete (hai triết gia La Mã thời cổ đại).