Như bình mình chẳng hạn. Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng.
Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.
Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Hãy bắt tôi, nếu có thể. Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này.
Còn lại, có bao giờ bạn thiên tài được với mình đâu. Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết.
Thôi thì dùng vào chỗ khác. Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết.
Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả. Đầu tiên định xé cuốn tiếng Pháp nhưng đó là sách mượn. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên.
Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán. Và cũng thật dễ hiểu. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Và tôi phải đành lòng tiêu diệt. Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều.
Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. - Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo.
Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế.