Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Đôi má trắng nhợt ửng hồng.
Bạn không muốn cãi lại. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần.
Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Còn bao nhiêu cái để khám phá. Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.
Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Nên bạn bỏ qua như không. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm.
Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó.
Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng.
Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi. Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều.
Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi.