Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao. Không phải điệu cười chua chát.
- Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ. Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.
Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp.
Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên. Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì.
Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Không, phải giữ sức khỏe.
Với họ, viết không có tị ti nào là học. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa. Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Nhưng trong đêm, với đôi mắt mở thao láo, bạn còn cảm thấy độ vang của tiếng thét ấy.
Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi. Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình.
Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên. Cháu thấy bác tội lắm. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên.
Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn.