Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng.
Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người.
Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Tôi làm trong năm phút. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo.
Hãy bắt tôi, nếu có thể. Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.
Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Tôi thì cất lại trong đầu.
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Cậu em kia, là một người tốt. Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ.
Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc.
Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.
Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ. Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau.