Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới.
Nhưng cây ở đó vẫn cao vút, săn chắc và cổ kính hơn. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Cái nồi inox đen sì.
Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người. Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình.
Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra. Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Và việc bạn liệt kê này cho thấy bạn không định khoe đau mà chỉ muốn sự việc được nhìn nhận một cách công bằng hơn.
Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Để chỉ ra chúng ta đều khổ.
Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Miệng họ mặc kín mít áo quần. Tôi không thích mèo.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Mắt và đầu đau đã thành nhàm. Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu.
Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Và những cái xác cháy khét lẹt. Hoặc về sau mới lí giải được.
Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã.
Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Vẫn chứng nào tật nấy. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.